Tập 81
Tôi lếch thếch bước thấp bước cao trở về đơn vị
trong trạng thái không được tỉnh táo cho lắm. Mặc kệ các quy định, mặc kệ chức
vụ với địa vị, tôi nốc đầy bia tại một cái quán ven đường nào đó cho đầu óc
thôi suy nghĩ lung tung. Hình như Phát với các anh em có ra đón tôi nhưng rồi
cũng lùi lại như những đồng đội khác. Không ai dám đụng vào tôi khi tôi chân
nam đá chân chiêu về phòng như thế. Tôi nhếch mép, tự mình cười khẩy rồi nhún
vai. Đến tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại làm như thế nữa. Nằm vật ra giường,
tôi nhắm hai mắt lại để mặc cho bia dẫn dắt suy nghĩ của tôi lúc này.
Thế rồi tôi đột ngột ngồi dậy, đứng lên, lôi điện
thoại ra, gọi cho thằng Luận. Bên đầu dây kia, nghe tiếng “A lô” của thằng Luận
mà tôi có thể hình dung ra được nét mặt vui vẻ hớn hở với hai mắt nhướng nhướng
làm hề, miệng cười phô hai hàm răng trắng. Tôi lè nhè nói:
- Tuấn say rồi Trí Luận ơi…
- Có dịp gì mà say vậy? – Thằng Luận đáp – Tuấn
làm Luận nhớ cái lần gặp lại Tuấn ở quán Tài bánh xèo quá!
- Sao lại nhớ? – Tôi hỏi như cái máy
- Thì hôm đó Luận vui lắm và uống rất say – Thằng
Luận nói thành thật
- Có gì mà vui? – Tôi tiếp tục hỏi cắc cớ
- Gặp lại Tuấn thì vui chứ có làm sao – Chắc nó
đã bắt đầu khó hiểu rồi
- Sao lại vui? – Tôi hỏi tiếp
- Thôi đi ngủ đi say quá lè nhè lắm rồi đó –
Thằng Luận có vẻ đuối với những câu hỏi kỳ cục của tôi – Mai Luận gọi lại nha?
- Không! – Tôi đáp gọn lỏn – Tuấn muốn nói chuyện
với Trí Luận ngay hôm nay thôi!
- Ừ thì nói đi Luận nghe nè! – Thằng Luận đáp
bằng giọng hiền lành – Có chuyện gì hả?
- Tuấn muốn làm tình! – Tôi nói chắc nịch nhưng
hết sức lè nhè
- Chờ Luận chút – Thằng Luận nói nhỏ như thể sợ
ai đó nghe thấy
- Trí Luận có muốn làm tình với Tuấn không? – Tôi
hỏi tiếp khi thấy thằng Luận im lặng khá lâu
- Ngay bây giờ thì sao được – Nó đã đáp lại bằng
giọng bình thường chắc là đã ở chỗ an toàn có thể nói chuyện thoải mái
- Vậy Trí Luận có nhớ Tuấn không? – Tôi hỏi
- Hỏi chuyện gì đâu không à – Nó đáp có vẻ hơi
không hài lòng – Tuấn ngủ đi mai tỉnh táo nói chuyện.
Các bạn ạ, chúng ta sẽ cứ luẩn quẩn loanh quanh
khi trò chuyện với người say. Và cũng không nhiều người biết cách thoát ra khỏi
sự luẩn quẩn loanh quanh đó mà không làm cho người say không hài lòng ngay lúc
ấy cũng như sau khi tỉnh táo lại. Thằng Luận của tôi thì lại càng không phải là
loại người tâm lý ấy. Một điều nữa, theo thời gian con người ta có thể thay đổi
tính tình, phần lớn là do người ta biết cách tiết chế và điều độ cảm xúc của
mình để có những hành vi, cư xử phù hợp. Nhưng sâu thẳm bên trong, cái bản chất
con người vẫn tồn tại và sẽ hiện ra khi nào con người ta không còn đủ sức lực,
nghị lực để tiết chế và điều độ cảm xúc của mình. Nhưng trong lúc say sưa ấy,
tôi làm gì hiểu được và vì thế lại tiếp tục lè nhè:
- Sao lại không đâu? Tình cảm dành cho nhau mà là
không đâu à?
- Tình cảm dành cho nhau dĩ nhiên không phải là
chuyện không đâu – Nó đáp bằng giọng đứng đắn rõ ràng chứng tỏ bên đầu dây kia,
Trí Luận của tôi đã không còn vui vẻ nữa, đã thôi cái mặt hề với nụ cười phô
hai hàm răng trắng – Nhưng nói cho ai đó nghe tình cảm của mình lúc họ không
tỉnh táo thì là chuyện không đâu.
- Sao lại không tỉnh táo… - Tôi hỏi
- Tuấn đi ngủ đi – Nó ngắt lời tôi bằng giọng hết
sức đanh thép – Ngày mai Tuấn tỉnh táo Luận sẽ nói chuyện. Hôm nay, thứ nhất là
Luận đang bận tiếp khách không tiện, thứ hai là Luận không có hứng thú để thổ
lộ tình cảm của mình khi mà Tuấn không đủ tỉnh táo để lắng nghe.
- Không nói chuyện hôm nay thì đừng bao giờ nói
nữa! – Tôi cũng đanh thép không kém
Nhưng đáp lại lời tôi chỉ là những tiếng “ tút
tút” báo hiệu phía bên kia đã kết thúc cuộc hội thoại. Tôi bấm gọi lại cho nó
mấy lần nó đều từ chối nghe. Đến lần thứ mười mấy gì đó tôi chẳng rõ, nó không
ấn từ chối nữa mà cứ để mặc cho điện thoại tôi réo gọi. Và tín hiệu cuối cùng
tôi nhận được từ thằng Luận là giọng nói ngọt ngào: “Thuê bao quý khách vừa gọi
hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Tôi nghe câu đó
đến lần thứ ba thì bia trong người đã hoà thành máu, sùng sục sôi lên. Tôi ném
mạnh chiếc điện thoại xuống đất, gào thật to:
- Đụ mẹ tao đéo cần mày. Tưởng chỉ có mình mày để
tao yêu hay sao?
Tôi ngồi bệt xuống nền nhà, đôi mắt vô hồn nhìn
cái điện thoại văng ra làm nhiều mảnh. Dường như cái màn hình đã bị nứt nẻ vài
đường không ngay ngắn. Tôi cứ ngồi như thế chẳng biết đến bao lâu, chỉ biết là
cú ném mạnh vừa rồi như cái van được tháo khoá và bao nhiêu ấm ức chẳng rõ về
việc gì vốn nằm sâu trong lòng đã thoát hết ra ngoài. Tôi đứng lên tìm nhặt các
mảnh điện thoại văng lung tung rồi ráp lại. Tôi định bấm số điện thoại của
thằng Luận nhưng mà bây giờ dù nó không tắt máy thì cái điện thoại của tôi cũng
chẳng thể sáng đèn. Hư mất rồi còn đâu.
Tôi đặt chiếc điện thoại đặt lên bàn. Tội nghiệp
cái vật vô tri vô giác ấy thật, tự nhiên lãnh hết cơn tức giận của tôi. Để bây
giờ nhìn nó méo mó, vằn vện, trầy trụa như đồ phế thải. Chắc là phế thải thật
rồi. Bên cạnh chiếc điện thoại là cái túi màu hồng hình con mèo Hello Kitty của
em gái tôi. Tôi mở ra xem trong đấy là gì. Ngoài sữa tắm, dầu gội và chai lăn
nách thường thấy, còn có một chiếc hộp bên trên có đính tờ giấy với nét chữ
quen thuộc của em gái tôi: “Đây là gợi ý của em. Hi vọng bạn anh Hai thích”.
Tôi mở cái hộp ra, bên trong là một cái ví nam
màu nâu kẻ những hình ô vuông nhỏ và viền chỉ trắng. Mở ngang ví ra là các ngăn
đựng tiền thông thường. Chỉ khác một chút là chiếc ví này không có chỗ để ảnh
như các loại ví khác mà hai bên đều có những hàng để card như thẻ tín dụng, thẻ
ATM. Cánh ví bên trái được gắn thêm hai cánh khác, một cánh lật lên và một cánh
lật xuống. Cái ví này hay thật, nếu mở ra như ví bình thường thì chẳng thấy ảnh
đâu, phải mở thêm cái cánh phụ nữa thì mới hiện ra khung ảnh. Như vậy, những ai
phải có chủ đích tra xét cái ví thì mới nhìn thấy khung ảnh.
Bên trong cái khung ảnh đó là hình anh chàng bộ
đội mặc quân phục màu xanh lá, khoác ba lô rằn ri trĩu nặng sau lưng, đội mũ
cối tròn cũng xanh màu lá, một bên tay đeo súng, tay bên kia giơ hai ngón hình
chữ V. Tôi nhìn bức ảnh rồi bất giác tự cười với bản thân. Đó là bức ảnh chộp
một anh bộ đội lạc quan, yêu đời với nét cười tươi tắn dễ khiến người xem cũng
cảm thấy lạc quan yêu đời theo.
Ừ, cuộc sống vốn có nhiều sóng gió, nếu sự lạc
quan mất đi, ta chẳng thể vững tay chèo. Nhưng mà chèo đi đâu trong bốn bề bao
la bát ngát không thấy bến bờ ấy? Không sao đâu, cứ đi, sẽ thành đường, cứ gõ,
cửa sẽ mở. Dù có thể ta vẫn sẽ ở trong cái bao la mịt mờ không bờ bến đó, nhưng
ít ra cuộc đời ta chẳng phí hoài nếu ta không chỉ biết đứng yên một chỗ.
Tôi hết nhìn bức ảnh rồi lại nhìn chiếc ví. Lát
sau tôi đọc lại những dòng chữ của em tôi. Chẳng biết nữa Thư ạ, anh Hai thật
vô tâm, ít để ý đến cảm giác, suy nghĩ của người chung quanh mình nên anh cũng
chẳng biết anh Phát có thích món quà em gợi ý hay không nữa. Tôi lặng lẽ bước
ra hiên nhìn sang bên khu tập thể. Vẫn còn sáng ánh đèn. Điện thoại hư rồi, tôi
chẳng nhớ số nên chẳng biết làm sao gọi cho Phát nữa đây.
Tập 82
Sáng nay, Phát và cậu Trọng lại đẩy rau ra chợ
bán. Tôi cũng đi chung với hai người họ cho vui mà cũng là để thử xem có sửa
lại được cái điện thoại hay không. Tôi ngừng trước tiệm điện thoại trong thị
trấn còn hai người kia thì đi vào chợ. Còn sớm quá nên tiệm chưa mở cửa. Tôi
đành bước qua quán cà phê cóc đối diện ngồi nhâm nhi trong khi chờ đợi. Mấy ông
nội sửa điện thoại này ăn no ngủ kỹ ghê à, tôi chờ hơn nửa tiếng rồi mà chưa
nghe thấy tiếng cửa sắt kéo kèn kẹt.
Trời dường như đã vào cuối hạ và các cơn mưa to
đến nhiều hơn. Tối qua một cơn mưa rất to lúc nửa khuya làm tôi thức giấc đôi
chút, theo quán tính tôi có vớ lấy cái điện thoại để xem giờ. Tít mít chả thấy
gì cả. Lúc đó tôi chợt buồn buồn nhưng nhờ cái lạnh ngoài sân với nhiều hơi
nước ẩm theo gió tuồn vào phòng nên giấc ngủ của tôi lại kéo về. Cơn mưa đêm
làm cho tâm hồn tôi thư thái hơn và không khí chợ sáng nay cũng mát mẻ hơn
nhiều lắm.
Đột nhiên tôi nhớ đến Hà Nội, nơi chôn nhau cắt
rốn của tôi. Mùa này hoa bằng lăng đang nở tím không gian Hà Nội. Chợt nhớ câu
thơ của ai tôi không biết, “Bằng lăng tím ngắt trời Hà Nội, tím ngọt ngào cả
nỗi nhớ không tên”. Quanh Hồ Gươm, những cây bằng lăng cổ thụ cao ngút mắt vẫn
chẳng giấu nổi những chùm hoa tím chứa đầy nỗi nhớ không tên. Sao thèm ra Hà
Nội ngắm hoa bằng lăng thế không biết nữa.
Cũng may là cánh cửa sắt đối diện rồi cũng mở ra
ken két chứ không tôi sẽ kẹt chết trong cái mớ hoa tím ấy mất thôi. Chủ tiệm là
một anh trạc tuổi anh Quân, ốm và cao lênh khênh như cây tre miễu. Anh đón lấy
cái máy từ tay tôi, chưa kịp xem xét kỹ càng gì đã kêu lên:
- Trời! Ai mà thù cái điện thoại này dữ vậy?
Tôi chứ ai vào đây nữa. Nhưng tôi chẳng nói ra mà
chỉ cười chiếu lệ. Anh ta bắt đầu tháo rời những linh kiện bên trong ra. Sau
đó, anh khều tôi cười đắc chí:
- Coi nè chú bộ đội! Banh ta lông cái bo mạch
rồi.
- Thế có sửa được không anh? – Tôi hỏi cầu may
- Sửa gì nữa! Phải thay bo mới!
- Thế anh thay cho em bo mới vậy! – Tôi nói tiếp
- Thôi thay làm gì – Anh nhăn mặt nhìn tôi – Thay
bo mới cũng gần bằng mua cái mới rồi em. Mua mới hay hơn!
- Nhưng em cần các số phone bên trong – Tôi định
nói thêm cả tin nhắn nữa nhưng lại thôi và nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng – Em
quen lưu trong máy không lưu vào sim anh ạ.
- Vậy tiêu rồi em ơi – Anh ta lắc đầu – Thay bo
mới cũng mất hết thông tin trong máy luôn à. Em muốn thì anh thay cho nhưng anh
không khuyến khích đâu á!
Tôi đứng tần ngần suy nghĩ. Lúc đấy hai cậu bộ
đội bán rau cũng đã hoàn tất công tác và đang đứng sau lưng tôi. Thấy họ thắc
mắc, tôi bèn kể lại sự tình và không khỏi đưa nét thất vọng buồn bã vào trong
lời kể ấy. Kể xong tôi nói:
- Thôi về vậy! Em cảm ơn anh nhé!
Anh sửa điện thoại cao lênh khênh giơ tay lên
chào đáp trong khi tôi tót lên xe của Phát để hắn đèo về. Đừng thắc mắc gì nhé,
cậu Trọng bé con quá mà bắt chở tôi sao được. Mà ai chở cũng vậy, tôi có trò
chuyện gì đâu, cứ im lặng thế cho đến khi về gần đến doanh trại. Có phải tôi
mất số phone của thằng Luận nên buồn hay không nhỉ? Đang lơ thơ lẩn thẩn thì
cậu Trọng hỏi:
- Sao nãy không mua phone mới luôn sếp?
- Anh không mang đủ tiền – Tôi đáp ơ thờ
- Em có đem theo đây – Cậu Trọng vỗ vỗ vào túi
quần bên phải – Hay quay lại mua không sếp?
Quay lại mua không nhỉ? Có lẽ giờ này thằng Luận
sẽ gọi cho tôi đó. Chẳng hiểu các bạn có bao giờ gặp tình trạng của tôi lúc này
không? Đầu óc đột nhiên như cái bộ vi xử lý đơn nhân của thiên niên kỷ trước
vậy, chậm rủ chậm rù chả quyết được gì hết. Hai tên kia thấy tôi miên man nghĩ
ngợi thì cũng không nói gì nữa mà cứ đâm thẳng vào trong. Cậu Trọng rẽ phải đi
vào bếp còn Phát chở tôi về phòng. Tôi bước xuống thì hắn toan quay xe đi, tôi
bèn gọi lại:
- Vào đây Phát! Có chuyện nói chút!
Hắn dựng chống xe rồi lẽo đẽo theo sau tôi. Tôi
chỉ vào chiếc ghế ngụ ý bảo hắn ngồi xuống rồi đến bàn mở ngăn kéo lấy món quà
mà em tôi bỏ trong cái túi con mèo Hello Kitty màu hồng.
- Quà đây!
- Quà gì thế? – Hắn tò mò liếc vào bên trong túi
- Lát về phòng hãy xem! – Tôi chặn lại
- Sao cái túi gì ghê quá vậy? – Hắn lại bĩu môi
- Túi của em Tuấn đấy! Con gái mà!
- Cảm ơn… nha – Hắn lí nhí nhưng tôi vẫn nghe
được rõ ràng
- Cảm ơn ai? – Tôi cố cười nghịch ngợm nhưng
dường như vẫn còn nhiều nỗi buồn trong câu nói ấy lắm
- Cảm ơn Tuấn chứ ai – Hắn đáp
- Không phải từ đó, từ khác – Tôi vặn lại và nói
nhỏ vào tai hắn – Cảm ơn ông xã, biết chưa?
- Xùy – Hắn le lưỡi ra rồi ù chạy về phòng mất
rồi
Tôi nằm ì ra giường khép hờ mắt lại. Chẳng phải
tôi buồn ngủ đâu mà tôi đang chán nản đến mức không có chút sức lực nào nữa.
Chỉ muốn nằm vậy thôi. Tôi cũng cố ý lắng nghe xem có tiếng con thạch sùng nào
chắc lưỡi than thở với tôi không nữa. Chỉ nghe bên ngoài có vài tiếng chim kêu
đứt quãng và thảm thiết làm sao.
- Cộc cộc cộc – Phát quay lại và đang gõ cửa bằng
giọng nói
Tôi ngồi dậy nhìn thì thấy Phát vẫn đang cầm trên
tay chiếc túi con mèo Hello Kitty màu hồng lúc nãy bèn hỏi:
- Sao đem trả lại? Không thích à?
- Không phải! – Hắn đáp – Phát đưa Tuấn cái này
xài tạm…
Hắn lôi từ trong túi ra cái điện thoại mà vì nó
hai đứa tôi đã gây nhau và giận nhau một lúc lâu. Cái điện thoại do người yêu
công an tên Luân quá cố tặng cho mà hắn quý như vàng như ngọc. Vì cái phone ấy
mà hắn chả thiết tôi là chỉ huy chỉ huyết gì cứ nhè bụng tôi mà đạp thôi. Thế
mà bây giờ lại đưa tôi dùng tạm. Tôi lắc đầu từ chối:
- Của người yêu cũ tặng mà, giữ đi!
- Thôi! Tuấn cũng gọi là “cũ” mà! – Hắn lại giúi
cái phone vào tay tôi – Tuấn cần hơn thì xài tạm khi nào mua mới thì trả Phát
cũng được.
- Lỡ Tuấn làm hư thì sao? – Tôi hỏi
- Thì đền chứ sao? – Hắn cười
- Vật kỉ niệm quý giá vậy sao mà đền nổi? – Tôi
tiếp lời
- Thì đền bằng kỉ niệm quý giá khác – Hắn nói
xong thì hơi bẽn lẽn
- Tuấn đâu có kỉ niệm quý giá gì với Phát – Tôi
cù nhây
- Chưa có thì tạo ra – Hắn đã thôi bẽn lẽn và nói
mạnh dạn – Thôi mệt quá cầm xài đi!
- Nghĩ Tuấn không đủ tiền mua cái mới hả? – Tôi
bất giác hỏi vậy
Phát không đáp nhưng gật đầu nhẹ nhàng thành thật
làm tôi thấy có gì đó xao xuyến trong lòng. Tôi bảo hắn:
- Đưa tai lại gần để Tuấn nói nhỏ cái này cho
nghe!
Hắn ngoan ngoãn đưa tay lại sát miệng tôi. Tôi
nhìn ra cửa rồi nhẹ nhàng trao lên má hắn một nụ hôn làm hắn giật bắn mình nói
to:
- Gì vậy?
- “Hun” chứ làm gì – Tôi thì thào
- Tự nhiên hun…
– Hắn cũng hạ giọng
- Bà xã dễ thương biết lo cho ông xã thì “hun”
chứ tự nhiên gì – Tôi cười nhẹ
- Ớn! – Phát đáp
- Ớn gì, phải nói thích! – Tôi tiếp tục cợt nhả –
Thôi cất lại đi, không phải Tuấn không có tiền mua cái khác mà đang suy nghĩ
nên mua cái nào thôi.
- Ờ, vậy suy nghĩ tiếp đi – Hắn gom cái phone bỏ
vào cái túi con mèo Hello Kitty màu hồng trở lại – Đi phụ Trọng nấu cơm đây!
Tập 83
Văn phòng báo tin mẹ tôi gọi. Số là mẹ tôi gọi di
động cho tôi hỏi tôi về đơn vị an toàn chưa mà không được nên hốt hoảng. Tội
nghiệp mẹ tôi thật, tối qua lúc mẹ gọi thì tôi bảo đang ngồi lai rai với bạn
một tí, mẹ đã bảo tôi là đừng say sưa quá, về đến nơi gọi về báo cho mẹ. Say
sưa lướt khướt có nhớ gì đến mẹ tôi đâu. Đã thế còn đập cái điện thoại hư mất
lấy gì mẹ gọi tôi được. Buồn cười mẹ tôi lắm, bảo tôi “nói thật đi, điện thoại
bị rơi là do con say quá phải không”. Không phải mẹ ạ, mà lý do thật thì con
không dám nói cho mẹ nghe đâu, hì hì!
Trong cái rủi có cái may, mẹ bảo cho tôi cái điện
thoại khác. Chắc ngày mai là tôi sẽ nhận được chuyển phát nhanh của bưu điện.
Nhân cái vụ điện thoại hư này tôi muốn chia sẻ một thực tế là chúng ta bị lệ
thuộc vào cái điện thoại di động ghê lắm. Không dùng nó mới có mười tiếng đồng
hồ mà tôi cứ ngứa ngáy khó chịu làm sao. Cũng may là ngày mai tôi sẽ có cái
phone khác rồi, nếu không chắc đâm đầu xuống ao tự vẫn quá đi mất. Đùa đấy! Thế
nhưng có ai tự vẫn nếu không được phép sử dụng điện thoại di động nữa không
nhỉ?
- Giặt đồ không nè? – Phát thình lình thò đầu vào
cửa phòng
- Có tính là phạt không? – Tôi hỏi
- Không! Hôm nay làm công quả! – Hắn đáp
- Vậy bần tăng không khách sáo đâu nhé! – Tôi
cười và trong lòng hớn hở lắm
- Không giặt giùm quần lót nhé! – Hắn nói thêm
- Sao thế? – Tôi ngạc nhiên hỏi lại
- Hôm trước lúc đem phơi giùm bị lộn quần lót rồi
– Hắn đáp
- Có nữa hả? – Tôi buồn cười quá – Sao biết lộn?
- Mặc vô là biết thôi – Hắn nói tỉnh bơ – Thấy
chật chật sao sao á!
- Thôi đừng có xờ lờ! – Tôi nghe hắn chọc ghẹo
mình nhưng trong lòng lại vui khi tôi và hắn cùng mặc chung một cái quần lót –
Vậy rốt cuộc cái quần của Tuấn đâu, còn cái nào là của Phát?
- “Dzục” rồi – Hắn đáp với vẻ gian xảo – Cái của
Phát là cái Tuấn đang mặc đó
Nhân tiện tôi muốn hỏi các bạn miền Nam, từ “vứt
đi” mà các bạn hay nói là “dzục đi” viết thế nào mới đúng chính tả? Tôi có hỏi
Phát thì hắn nói chỉ biết nói vậy thôi chứ không biết viết làm sao. Anh Hai
Google của tôi thì cho ra một mớ bòng bong nên rốt cuộc tôi cũng không biết là
âm “v”, “d”, “gi” hay “r” nữa. Ai biết trả lời giùm nhé! Còn bây giờ tôi đang
bận rộn với cảm giác kích thích sau câu nói của Phát: “Cái của Phát là cái Tuấn
đang mặc đó”.
- Xạo nữa đi! – Tôi trề môi – Không phải tính gì?
- Tính gì cũng tính hết á!– Hắn đáp chắc nịch
- Vậy để Tuấn vào nhà tắm thay ra cho xem nhé! –
Tôi nói
- Không được! – Hắn đáp hết sức “đanh đá” – Đi
chỗ khác là Tuấn đổi thì ai mà biết được
- Ngay tại đây mới được à? – Tôi nghe máu chảy rần
rật hai bên thái dương
- Không dám thì thôi Phát không bắt Tuấn phải
nhận thua đâu!
Hắn vừa nói dứt chữ “đâu” là tôi đã nhanh chóng
tháo khoá quần, đưa hai tay lắm lấy lưng quần dài cởi hai cái quần ra một lúc.
Hắn như không ngờ tôi dám làm vậy giữa ban ngày ban mặt và trong phòng này. Hẳn
hắn cũng không ngờ là tôi có dám làm cũng không thể nhanh như vậy? Thế là anh
chàng đứng thuỗn mặt ra nhìn thằng nhóc và vài mớ lông xoăn xoăn đen nhánh của
tôi lấp ló dưới vạt áo ngoài. Tôi thấy rõ hắn nuốt nước miếng ực một cái. Tách
cái quần lót ra khỏi quần dài, tôi liệng vào mặt hắn và nói:
- Xem đi coi phải của Phát không?
Khà khà, bà xã của tôi đứng trơ như phỗng, tay
cầm quần lót của tôi còn mắt thì không rời khỏi cơ thể của tôi mà nhất là cái
vùng lấp ló dưới vạt áo đang ngúc ngoắc, dài ra và to hơn. Nhanh nhẹn lấy chân
đá cánh cửa phòng khép lại cái rầm, tôi ôm chầm lấy Phát, hôn lấy hôn để lên
cái cổ còn đượm mùi mồ hôi. Trong lúc đó, hai tay tôi cũng nhanh chóng cởi từng
cái cúc áo trên người Phát cũng như cởi bỏ tất cả những gì có liên quan đến vải
vóc trên người hắn. Phát như cho búp bê ngoan ngoãn để tôi đặt nằm xuống
giường. Khẩu súng của bà xã tôi lúc này mới từ từ vươn lên, thật chậm!
Tôi quỳ xuống đất, vươn hai tay lướt lên cơ thể
Phát từ chính giữa ra một bên đầu và một bên chân. Thế rồi tôi cứ nhìn trân
trân cái thân hình chắc khoẻ đang không một mảnh vải che phủ của hắn. Phát đột
nhiên xấu hổ, lấy hai tay che hạ bộ lại. Tôi đưa tay gỡ nhẹ tay hắn nhưng chưa
được. Phát hỏi:
- Sao nhìn dữ vậy?
- Ăn một món ngon thì phải ngắm trước mới ăn chứ!
– Tôi thầm thì
- Ngon thật không? – Hắn hỏi cũng bằng giọng thầm
thì
- Chắc chẳng còn món nào ngon hơn!
- Ngon nhất chỗ nào?
- Có ba chỗ ngon nhất!
Lần nay tôi sẽ khoan tiết lộ cho các bạn nghe ba
chỗ ngon nhất là chỗ nào vì tôi muốn đố các bạn một tí cho vui. Theo các bạn
thì ba chỗ nào trên người Phát là ngon nhất đối với tôi? Câu đố vui thôi nên
giá trị phần thưởng cũng chỉ cho vui nhé. Tôi cứ theo cái thói của thằng Hắc Hổ
Đông Dương mà trao thưởng cho ai đáp đúng câu đố trên của tôi một cái thẻ nạp
tiền 20k cho bất cứ mạng nào bạn đang dùng. Đoán đi các bạn! Phần tôi thì “mần
thịt” bà xã của tôi cái đã. Nhưng tôi tạm treo đoạn mô tả những phút giây hạnh
phúc của tôi và Phát lại đây nhé, bởi nếu tôi tả ra các bạn sẽ đoán được ba chỗ
ấy là gì.
Sau khi hai đứa tôi “ấy ấy” xong, bà xã của tôi
chạy đến sào quần áo lấy cái khăn lau sạch tinh dịch trên người rồi lau sạch
cho tôi. Nhìn bà xã trần truồng đi tới đi lui trong phòng tôi thấy thích quá.
Ước gì chúng tôi có một không gian riêng, toạ sơn hướng biển, hai đứa tôi sẽ
chẳng mặc quần áo gì cả. Cùng nhau trần truồng thế mà nấu ăn và ngồi ăn cùng
nhau trên chiếc bàn ăn nhỏ xinh. Cùng nhau trần truồng nằm dài trên chiếc ghế
bố to để ngắm bình minh cũng như hoàng hôn. Cùng nhau trần truồng nô đùa trên
bãi cát dài nghiêng ngả những hàng dừa xanh. Đến một lúc Phát sẽ mệt và nằm dài
ra cát. Anh bộ đội tên Tuấn sẽ tiến đến hôn lên cái miệng hơi buồn hơi vui rồi
từ đó mà cái hôn kéo dài đến tận những ngón chân xương xương.
Trong lúc tôi còn mải mê trong giấc mơ tươi đẹp
ấy thì Phát đã mặc lại quần áo và rón rén đi ra ngoài. Tôi cũng ngồi dậy mặc
lại quần áo cho chỉnh tề. Tự nhiên tôi muốn nghe một bản nhạc. Thế nhưng khổ
tâm làm sao, cái phone hư rồi đâu còn online nghe nhạc gì được nữa. Đành lếch
thếch qua văn phòng mở máy tính lên nghe nhạc vậy.
Tập 84
Hôm nay là ngày mùng 5 tháng Năm âm lịch, gọi là
Tết Đoan Ngọ, Tết Đoan Dương hoặc bình dân hơn, Việt Nam hơn, gọi là Tết nửa
năm. Tục lệ ăn Tết nửa năm bắt nguồn từ Trung Quốc. Chán nhỉ, cứ mở miệng ta là
thấy Trung Quốc, hậu quả của một ngàn năm Bắc thuộc đấy mà.
Chuyện này do mẹ tôi kể lại, đầu tiên người ta
chỉ cúng lễ này để ăn mừng một thời tiết mới với mong ước sự trong sáng, quang
đãng. Tiết này nằm ở giữa mùa hạ, là lúc trời oi bức, thường có các bệnh về
thời tiết, nên người ta kết hợp cúng lễ cầu an luôn. Để cho ngày lễ này thêm
phần ý nghĩa, người Trung Quốc lấy ngày mùng 5 tháng Năm này làm ngày kỷ niệm
Khuất Nguyên.
Khuất Nguyên là một nhân vật có tài và liêm chính
trong lịch sử Trung Quốc, làm Tả Đồ cho vua Sở Hoài Vương. Về sau, ông bị nhà
vua nghe lời xu nịnh mà truất bỏ chức tước, sau còn bị đi đày. Buồn tình, ông
nhảy xuống sông Mịch La tự vẫn, cũng là vào ngày mùng 5 tháng Năm âm lịch. Vua
nghe tin hối hận và thương tiếc lắm nên làm cỗ đem ra bờ sông nơi ông tự tận
cúng bái. Dân theo tục đó mà theo.
Ở Việt Nam
và trong miền Nam
thì người dân có tục lệ treo bó xương rồng trước cửa để trừ tà ma, ăn bánh ú lá
tro diệt sâu bọ. Về sau tiếp nhận thêm tục lệ của người miền Bắc là ăn cơm rượu
cũng là một cách trừ diệt sâu bọ trong cơ thể. Dần dà gọi là Tết diệt sâu bọ.
Người miền Bắc chịu ảnh hưởng của Trung Quốc nhiều hơn nên tổ chức lễ lạc long
trọng hơn đối với ngày Tết Đoan Ngọ.
Quân đội Việt Nam thì phần đông là người Bắc (cấp
cao cỡ tôi trở lên ấy mà, hoho). Chính vì thế, ngày Tết Đoan Ngọn năm nay,
chúng tôi cũng tổ chức lễ lạc rộn ràng, vui vẻ như mọi năm. Cậu Trọng chu đáo
mua một bó xương rồng treo trước cửa phòng tôi từ sáng sớm. Ngày hôm trước, cậu
và một số anh em khác cũng đã hì hụi ngồi gói, hấp bánh ú lá tro và nấu luôn cả
cơm rượu nữa. Anh Quân chỉ đạo thịt một con lợn tăng gia cho thêm phần hoành
tráng. Nguyên ngày hôm nay là ngày nhậu nhẹt chơi bời, chứ chẳng có hành quân
hay tập luyện gì cả.
Tôi, Phát và hai cậu khác kéo nhau qua bên C19
nhậu. Vì Phát và hai cậu đấy xuất thân từ C19 nên cũng có chút kỉ niệm. Tôi thì
hay qua bên C19 đánh bóng chuyền. Vả lại anh Hoạt C trưởng vốn là con chú Thành
Chính uỷ Trung đoàn nên tính ra cũng thân thiết với gia đình tôi lắm. Anh Hoạt
nhỏ hơn anh Quân hai tuổi, người tầm thước, không đẹp trai, nhưng ăn nói có
duyên, ai tiếp xúc qua đều quý mến anh cả. Xin nói thêm, tôi cũng muốn qua C19
nhậu nhẹt để sẵn tiện tìm hiểu xem bà xã của tôi có ‘lả lơi” với thằng nào bên
ấy trước khi “về làm dâu cho mẹ tôi” không ấy mà, haha!
Bên C19 sang trọng hơn C20 của tôi một chút, có
hẳn ba con lợn quay mỗi con khoảng chục cân. Hỏi ra mới biết hôm nay cũng là
sinh nhật anh Hoạt nên anh chi thêm góp vui với anh em. Đồ uống thì trước giờ
vẫn thế, “nước mắt quê hương”, không uống bia no bụng lắm. Tôi khều tay Phát
nói nhỏ:
- Rượu đế nếp Gò Đen Long An đấy Phát. Nhưng Tuấn
thích loại đế nếp than hơn, uống ngọt ngọt mà say chết khi nào không hay đấy
nhé!
- Chở củi về rừng hả? – Phát nhìn tôi thè lưỡi
chọc quê – Dân Long An chánh gốc đây nè khỏi khoe!
- Ừ nhỉ Tuấn quên mất – Tôi cười xuề xoà – Vậy
thì hôm nay cho dân Long An chánh gốc tiên phong sát phạt C20 nhá!
Thật tình tôi chưa biết tửu lượng Phát thế nào.
Lần trước tôi say mèm thì hắn cũng có uống nhưng do lúc ấy tôi chưa “yêu bà xã”
của tôi nên chưa để ý đến hắn, biết đâu hắn bỏ vòng, lén đổ rượu, phun ra, móc
ói v.v… thì sao. Hôm nay cho bà xã của tôi say một trận để tôi tiện bề chăm sóc
mới được. Yêu nhau thì phải chăm sóc nhau chứ sao, các bạn đừng ganh tị với tôi
nhé!
Lúc ấy, Phát cũng lườm tôi một cái, không phải
lườm nguýt như con gái đâu nhé, thoáng qua thôi, chỉ đứng cạnh như tôi mới thấy
được. Thấy hắn lườm tôi cứ nghĩ là hắn biết tỏng tòng tong suy nghĩ trong đầu
nên tôi cũng hơi bối rối một chút. Đúng là “có tịch rục rịch” cấm có sai mà!
Anh Hoạt vừa thấy tôi đã tay bắt mặt mừng, lại
còn ôm ghì tôi thật chặt ra chiều thân thiết lắm làm tôi cũng hơi cảm động.
Người Bắc có văn hoá nhậu buổi sáng nhưng tôi thì chưa học được và cũng mất gốc
rồi còn đâu. Anh Hoạt thì vẫn giữ nếp ấy cho nên khi ôm lấy tôi, mùi rượu đã
phả sang người tôi thoang thoảng. Thế này thì lát nữa sao mà “chống cự” được
với tôi nhỉ?
Nói chung chuyện ăn nhậu cũng có tôn ti trật tự,
bàn của tôi ngồi là các anh C trưởng với các trung đội trưởng như tôi. Điểm sơ
qua các anh tài trong bàn thì có lẽ anh Quân là người tôi “quan ngại” nhất mà
thôi, những người còn lại tôi có thể làm gỏi hết cả. Phỏng đoán xong trong bụng
cũng yên tâm mà sát phạt. Tôi phải tính toán để dành sức xử lý bà xã của tôi
nữa chứ!
Nói các bạn thông cảm, từ lần làm bà xã tôi đau
và chảy máu, tôi không được cho thằng em của tôi vào cái lỗ đen huyền bí ấy nữa
khiến chú nhóc của tôi chẳng còn được lên đỉnh thật sự. Bản thân tôi thì thấy
như vậy chưa được trọn vẹn lắm. Nhưng mà chuyện đấy cách nay cũng khá lâu rồi
mà. Vết thương dai dẳng nhất cũng đã phải lành rồi huống là mạnh khoẻ quậy phá
như bà xã của tôi. Tôi sẽ nhân tiện say sưa để cuộc tình của tôi với bà xã thật
sự trọn vẹn như trăng tròn ngày mười sáu.
À, một điều tôi cũng nhận thấy là bà xã tôi lúc
này khác biệt hơn nhiều. Chẳng có ủ rũ buồn rầu như hồi với về đơn vị của tôi.
Bây giờ có lúc ngược lại nữa chứ, rất là quậy phá và hay bày trò. Y như lần
trước bày trò giả vờ lộn quần lót dụ cho tôi cởi quần ra giữa thanh thiên bạch
nhật đấy! Cũng may là tôi thích những trò nghịch ngợm ấy hơn là sự ủ rũ buồn
rầu. Tôi nghĩ, có lẽ bà xã của tôi đã dần quên được người yêu cũ và như thế là
cơ hội chấp nhận tôi sẽ lớn dần thêm lên.
Công bằng mà nói bà xã tôi không thể bằng thằng
Luận được, nhưng thôi kệ, tôi thích và thấy thế là đáp ứng yêu cầu, vậy là được
rồi. Phát của tôi cũng đẹp trai, nam tính dẫu không bằng thằng Luận. Phát của
tôi hơn thằng Luận là sẽ chẳng lấy vợ mà bỏ tôi. Phát của tôi cũng nghịch ngợm
quậy phá làm cuộc sống của tôi cũng vui vẻ hơn nhiều. Còn thằng Luận, từ sau
khi tôi nhận máy phone mới rồi chẳng hề thấy nó gọi lại. Chắc ý trời, mấy hôm
đó tôi nghĩ nếu trong vòng một tuần mà nó chẳng liên lạc thì tôi nên dứt bỏ nó
cho rồi.
- Tuấn uống nào em, suy nghĩ gì mà thẫn thờ ra
thế? – Anh Hoạt bất chợt vỗ lưng tôi làm tôi giật mình.
Đón lấy chung rượu từ tay anh, tôi làm một hơi
cạn sạch. Tôi còn chúc ngược cái chung xuống cho mọi người thấy không chảy ra
giọt thừa nào cả Anh Hoạt nhìn thấy khoái chí vỗ mạnh xuống bàn gật gù tán
thưởng. Trong miền Nam
người ta dùng cái chung để uống rượu và cứ chuyền tay nhau uống, không giống
miền Bắc, mỗi người có ly riêng. Chẳng sao cả, cách nào cũng có ưu khuyết của
nó, miễn sao là anh em chúng tôi vui vẻ nhiệt tình với nhau là được. Cái chung
rượu này to lắm nhé, bằng cái tách uống trà đấy. Gặp loại tửu lượng kém một
chút, đẩy chừng năm vòng xây tua là cáo bận đi nằm ngay! Tuy nhiên, bây giờ đã
là tua thứ sáu rồi và chưa có ai đi nằm cả.
Ở bàn khác, Phát cũng đang giơ chung lên uống,
cũng dốc ngược chung xuống đất y như tôi vừa làm. Đấy, ông bà ta nói “thuận vợ
thuận chồng tát bể Đông cũng cạn”. Tôi và bà xã tôi uống rượu cũng giống nhau
lắm chứ, không phải trời sinh một đôi thì là gì! Tôi mải ngắm bà xã mình liến
thoắng ở bàn bên mà chẳng hay có người bàn khác sang mời tôi, cứ đón lấy chung
uống như đến tua của mình thôi.
- Tuấn, đứng lên chào bàn cho mọi người biết
tiếng tăm C20 của mình nữa chứ! – Anh Quân nói to làm tôi choàng tỉnh.
Chắc anh Quân sợ tôi cứ mải phân tâm như thế
không khéo lại để lộ ra vết tích gì thì không hay lắm nên nhắc chừng tôi. Tôi
quê quê đứng lên đi qua mấy chỗ khác uống chào bàn. “Đi mô rồi cũng về Hà
Tĩnh”, rồi tôi cũng quay sang bàn bà xã tôi ngồi thôi. Vừa thấy tôi thì bà xã
tôi đã hò reo: “Bên này nè sếp! Sếp của tui qua rồi mấy ông chờ chết đi!”. Tôi
vui vui mà cũng hơi ngường ngượng. Nhưng có kịp đỏ mặt đâu vì đã có một chung
rượu chìa ra trước mặt tôi. Người cầm chung là ai tôi không nhớ tên chỉ nhớ là
có chơi chung bóng chuyền thôi. Cậu nhìn tôi cười và nói:
- Anh Tuấn nhận ra em không?
- Ừ có em chơi bóng chuyền cùng bọn anh mà! – Tôi
đáp
- Vâng ạ - Cậu ta đáp với ánh mắt rạng rỡ – Anh
tên Lê Minh Tuấn đúng không?
- Đúng rồi sao biết cả họ tên anh hay thế? – Tôi
mải hồ hởi chẳng suy nghĩ gì hỏi lại ngay
- Anh là cán bộ thì tụi em nhớ tên là chuyện nhỏ
rồi – Cậu lính ấy đáp lời – Biết cả họ tên đầy đủ mới đáng nói phải không anh?
- Đúng quá trời luôn! – Phát ở đâu chen vô
Trong bàn vỗ tay rầm rầm nên tôi cũng lịch sự vỗ
tay theo. Tôi có ngờ đâu đó là cái bẫy mà tụi lính nhóc này giăng ra để gài tôi.
Vừa dứt tiếng vỗ tay thì cậu lính ấy lại nói tiếp:
- Bây giờ thế này, nếu anh nói được tên của em,
em sẽ uống sáu chung liên tục, còn nếu anh không nhớ thì anh phải bị phạt nhưng
chỉ cần uống ba chung thôi.
- Sao lại phạt? – Tôi hỏi lại
- Phạt chứ, anh chơi chung bóng chuyền với em mà
chẳng nhớ thì em không khỏi buồn đấy!
Tôi đưa mắt sang nhìn Phát như ý bảo hắn nhắc
tuồng. Bà xã của tôi không lo cho chồng kìa, đang ra dấu như kéo ngăn kéo cái
mồm lại tỏ ý không được phép nói gì cả. Tôi nghĩ một chút cũng không nghĩ ra
được trong khi bọn kia cứ đếm ngược từ 10 đến 0. Thế là ba chung vô một chỗ.
Thôi không sao, uống có ba chung tôi vẫn còn trụ tốt chán! Sau này tôi nghe
Phát kể lại chính hắn bày trò này ra cho tôi uống cho say chết đấy! Coi có ai mà
sát phu như bà xã của tôi không chứ!
Tập 85
Các bạn ! Tôi có nhớ vài câu trong lời một bài
hát về lính:
" Xin đối diện một lần bên tôi, cho tôi yêu
bằng hình hài đó không thôi. Đến với tôi, hãy đến với tôi. Đừng yêu lính bằng
lời"
Tôi mong ai đó hãy hiểu cho những người lính như
chúng tôi.
Đến khoảng một giờ trưa thì cao thấp đã phân,
cũng là lúc tiệc tàn. Chỉ còn vài anh em đang bịn rịn cầm tay nhau tâm sự chưa
muốn chia tay. Thú thật là lúc ấy tôi đuối lắm rồi. Nhìn qua bà xã tôi thì cũng
chẳng khá khẩm gì hơn cả. Gương mặt của Phát giờ đã chuyển sang màu xanh xám
như người bệnh vậy. Còn mặt tôi thì chuyển thành màu trắng bệch. Mấy anh em
chiến sĩ đi cùng nằm tại chỗ một người, còn một người đã tranh thủ chuồn về
sớm. Anh Quân thì về sớm nhất để ăn mừng với anh em trong C20 chứ chẳng lẽ để
rắn mất đầu trong ngày vui này. Anh chỉ qua để chúc mừng sinh nhật anh Hoạt một
tí mà thôi.
Hai đứa tôi quàng vai bá cổ nhau đi về. Phát hứng
chí nghêu ngao vài câu vọng cổ. Lúc này giọng của hắn chẳng còn trong trẻo cao
vời vợi nữa mà cứ khàn khàn đục đục như nói trong cổ họng vậy. Thành thử tôi
chỉ nghe tiếng trầm tiếng bổng chứ chẳng rõ lời là mấy. Hình như hắn hát bài
“Dòng sông quê em”, một bài vọng cổ ca ngợi xứ sở Long An trung dũng kiên
cường. Tôi cũng thích bài này nên vòng ra đằng sau ôm cổ bà xã tôi rồi tót lên
lưng cho hắn cõng, tai thì ghé sát vào miệng hắn để nghe hắn nhừa nhựa
Long An ơi trung dũng kiên cường
Qua Vàm Cỏ Đông bỗng nhớ về Tân Trụ
Hỏi nơi nào không mang kỉ niệm quê hương
Mất mát đau thương càng cao giọng hát
Cay đắng mặn nồng mà vẫn thơm ngát tình em ơ ơ
ơ….
Tôi cũng lặp lại “thơm ngát tình em” rồi tranh
thủ hôn lên cái cổ đang đẫm mùi mồ hôi của hắn. Phát rụt cổ lại, chắc do nhột
khi cái cằm đang lún phún râu của tôi cạ vào cổ hắn. Phát nói:
- Bắc Kỳ hát cải lương nghe ớn quá đi!
- Ớn hả? Ớn cho ớn nữa nè!
Tôi lại tiếp tục cạ hàm râu của mình vào cổ hắn,
chuyển từ bên này sang bên kia, cứ thế mà cạ. Phát nhột quá hất tôi xuống nhưng
tôi giữ rất chặt nên chỉ mới sút hai chân ra khỏi người hắn mà thôi. Hai thằng
cứ nửa dính nửa rời như thế mà đi nhìn rất tếu. Phát bỗng cắn một phát vào tay
tôi làm tôi đau và bất ngờ quá nên buông hai tay ra và tuột khỏi người hắn. Tôi
ngã lăn cù nằm ngửa ra đất. Phát quay lại nhìn tôi cười khành khạch, bảo là
“trời ơi sao giống con rùa bị lật ngửa quá vậy”. Nói xong thì bỏ chạy mất dép.
Con rùa tôi lăn mình úp lại rồi lồm cồm bò dậy đuổi theo.
Hai chúng tôi chạy liêu xiêu trong cái nắng trưa
đang chói chang bỗng bất ngờ mát dịu. Trêu đầu hai đứa là những đốm mây đen kéo
đến ngày một nhiều. Trên con đường mọc đầy cỏ bông may cao ngút đầu thi thoảng
chen ngang vài bụi tràm hoặc keo tai tượng, hai bóng quân nhân xanh màu lá cây
loạng choạng đuổi theo nhau, miệng cười vang vang ra mãi xa xa. Chúng tôi như
hai đứa trẻ còn thơ dại rượt đuổi nhau trên còn đường đê dài vô tận. Để rồi
cuối cùng tôi cũng đuổi kịp Phát và nhảy bổ đến chộp lấy hắn là cả hai cùng ngã
nhào vô bụi cỏ bông may.
Phát xoay người lại thì bắt gặp ngay gương mặt đỏ
bừng bừng của tôi đối diện. Hai hơi thở phập phồng trao nhau biết bao men say
nồng. Phát khẽ nhắm mắt lại khi thấy hai mắt tôi dịu dàng trải đầy yêu thương
lên gương mặt hắn. Có cảm giác như đôi môi ai kia khe khẽ mời gọi tôi đặt lên
đấy một cái hôn dài. Tôi như kẻ bị thôi miên cứ từ từ tiến lại gần đôi môi
quyến rũ ấy. Dường như hơi thở phả nhiều men say hơn và cũng nồng nàn hơn đến
ngất ngây. Những hơi thở dường như cũng tiến đến gần nhau hơn.
Bỗng nhiên một tiếng sét vang lên làm cả hai giật
nảy mình. Phát mở mắt ra nhìn tôi rồi vội vàng nhắm lại vì một hai giọt mưa nhỏ
rơi vào mắt.
- Mưa rồi Tuấn ơi! – Phát nói khẽ
- Tắm mưa luôn sợ gì – Tôi vẫn không muốn ngừng phả
những hơi tình yêu vào hắn
- Không được, say xỉn như vậy mà mắc mưa lỡ trúng
gió chết bất đắc kỳ tử đó – Phát nghiêm giọng
- Vậy giờ sao? – Tôi hỏi giọng luyến tiếc
- Thôi đi về mau!
Hắn đứng lên thật nhanh để tôi như con rùa nằm úp
trên đất. Tôi cũng nhanh chóng bật dậy theo. Thế nhưng chung quanh chúng tôi
bây giờ là một không gian ít quen thuộc. Dường như mải lo đùa giỡn, chúng tôi
đã đi lạc mất rồi. Và ông trời cũng muốn chọc ghẹo chúng tôi khi bắt đầu trút
những hạt mưa to hơn, nặng hơn và lạnh hơn. Phát trỏ tay về phía bên tay trái
kêu to:
- Chui vô cái lô cốt kia đụt mưa đỡ đi rồi tính!
Nhìn theo phía tay Phát là một cái lô cốt xây
bằng gạch thẻ chứ không phải bê tông như các lô cốt thường thấy. Tôi nhận ra
đấy là lô cốt để chúng tôi tập luyện trước đây. Nhưng từ khi các khu dân cư
chung quanh doanh trại mọc lên mỗi lúc một nhiều, chúng tôi buộc phải dời khu
tập luyện ra xa khu dân cư hơn để đảm bảo bí mật quốc phòng. Thành ra cái lô
cốt ấy bị bỏ hoang cũng khá lâu và bên ngoài cỏ bông may mọc chung quanh trong
khi thân tường thì cũng bắt đầu nhuộm kín rêu xanh.
Hai thằng chạy thật nhanh về cái lô cốt ấy mà vẫn
không thể nhanh hơn những cơn mưa. Từng hạt mưa không còn được các đám mây đen
kềm chế, đang rào rào tuôn xuống mặt đất đang bốc hơi ngùn ngụt, rơi xuống
những đám cỏ bông may rạp mình trước gió, tạo ra những tiếng rào rào êm tai khi
quất vào những chiếc lá keo tai tượng to bản.
Tập 86
Chui vào trong lô cốt rồi thì quần áo của hai
thằng chẳng còn chỗ nào khô ráo. Nhưng điều hai đứa tôi chú ý lúc này chính là
những ngọn cỏ bông may còn mới và thơm mùi nhựa được ai đó xếp đầy trên nền đất
cao. Chắc có ai vào đây nghỉ ngơi rồi lấy cỏ bông may trải nằm. Tôi nhìn Phát
cười đầy ẩn ý:
- Một mái nhà tranh hai quả tim vàng!
- Xuỳ! – Phát nguýt tôi – Một mái nhà tranh, một
con sói và một con dê
- Ai là sói ai là dê? – Tôi hỏi
- Ai siêu dâm thì người đó là dê – Hắn đáp
- Vậy Phát là sói hử? – Tôi cười hỏi lại – Vậy
sói bay tới hãm hiếp dê con tội nghiệp này đi!
- Chưa từng thấy con dê nào dâm như thế – Hắn
cũng phì cười – Nhưng sói này là sói đi tu rồi không có biết hãm hiếp dê nữa.
Thiện tai! thiện tai!
- Vậy dê sẽ hãm hiếp sói cho đến khi nào sói trở
về đúng bản chất thì thôi – Tôi cười khà khà theo kiểu một con yêu râu xanh
- Thôi sói đang mệt, dê cho sói nghỉ chút sẽ hiếp
dê sau nhen! – Hắn nói kiểu đùa giỡn nhưng có vẻ mệt thật.
Nói rồi hắn ngồi bệt xuống “manh chiếu dệt bằng
cỏ bông may” cất một tiếng thở dài như vừa trút được gánh nặng. Tôi cũng ngồi
xuống bên cạnh. Hai đứa ngồi bên nhau nhìn theo những lỗ châu mai to hơn bình
thường một chút. Ở đó có những hạt mưa trong veo rơi dày đặc thành những tia
nước xiên xiên. Gió lùa qua những lỗ châu mai ấy làm cơ thể hai đứa lạnh lỗ
chỗ. Cái lạnh ấy lại khiến cho con dê trong đầu tôi thức giấc. Tôi quay sang
nhìn hắn rồi nói khẽ như sợ ai nghe lén vậy:
- Mình cởi đồ ra phơi cho khô rồi lát về nha?
- Xạo mỏ quá đi – Hắn đáp ngay – Muốn người ta
cởi ra để dễ hiếp chứ gì!
Tôi đã từng khoe tài thoát y rất nhanh của tôi
rồi đúng không? Mặc dù Phát phản ứng nhanh như thế cũng không nhanh hơn những
động tác cởi quân phục mà tôi được rèn luyện mấy năm qua. Con dê đã trần truồng
khoe một vùng lông đậm và rậm kéo dài từ rốn xuống đến hai hòn dái, lan ra hai
bên háng vào thưa dần khi quá bắp đùi. Ước mơ của tôi có vẻ đã thành hiện thực,
có một không gian riêng và hai đứa tôi có thể thoải mái trần truồng bên nhau.
Tôi nhìn bà xã đang chăm chú nhìn theo từng hàng
động của tôi, theo từng bộ phận trên cơ thể tôi. Phì cười một cái, tôi ngó dáo
dác chung quanh tìm chỗ nào khả dĩ có thể treo được hai cái quần dài, hai cái
áo ngoài và hai cái quần lót. Tôi treo quần áo của mình xong thì quay sang nhìn
bà xã tôi vẫn còn ngồi yên dưới mặt đất. Tôi ngồi xuống bên cạnh rồi cất tiếng
dịu dàng trong tiếng rào rạt mưa rơi:
- Cởi ra luôn đi bà xã, không là bệnh đó!
- Ha ha, xạo ơi là xạo – Phát nghe tôi giả bộ
quan tâm thì nhịn cười không nổi
Tôi càng làm tới khi thấy Phát chỉ cười chứ không
phản ứng hay phản đối gì. Thế là tôi lại gần cởi cúc áo bà xã tôi ra, cởi áo
ngoài máng lên một cánh tay tôi. Và tôi lần hai tay xuống hai bên thắt lưng, từ
đó chập hai tay lại về phía trước của Phát. Hai bàn tay tôi thọc sâu vào bên
trong, xuyên qua lớp quần lót để đụng trúng một vật gì đó cứng tự lúc nào và
đang rỉ ra chút nước nhờn. Phát giả vờ càu nhàu:
- Ê cởi đồ cho người ta gì kỳ vậy? Ai cho phép đi
vào vùng cấm địa hả?
- Xin lỗi bà xã đang lúc máu dâm nổi lên kềm
không nổi. He he!
Rồi tôi rút tay ra đưa lên mũi ngửi. Phát thấy
thế thì chun mũi lại bảo:
- Thấy gớm quá đi! Đi hửi tinh trùng của người ta
làm gì thế?
- Đâu phải ngửi tinh trùng – Tôi tỉnh bơ đáp lại
– Tuấn muốn ngửi mùi cu của Phát. Thích lắm đó!
- Thấy ớn!
- Vầy còn ớn hơn nữa nè!
Tôi cho những ngón tay dính phần nước nhờn rỉ ra
từ đầu cu của Phát vào miệng làm động tác bú mút một cách ngon lành. Phát nhăn
mặt kêu “A a a a gớm ơi là gớm” làm tôi cười khùng khục. Cười xong tôi cũng cởi
nốt những mảnh vải cuối cùng trên người bà xã của tôi. Nghĩ cũng hơi trái khoáy
một chút, nếu cây súng của bà xã tôi chuyển qua cho tôi thì hợp theo vai trò
hơn. Nhưng thôi kệ, tôi hiểu sự hoà hợp tình dục phần lớn đến từ kỹ thuật hơn
là kích thước. Ông trời cũng chẳng bất công, lấy đi cái này sẽ ban cho cái
khác, phải không các bạn?
Nghĩ thế tôi bèn đứng lên lấy quần áo của bà xã
tôi treo lên bên cạnh quần áo của tôi. Tôi đứng ngắm hai bộ quần áo nằm song
song bên nhau một lúc lâu mà cảm thấy chút gì đó hạnh phúc len lén trong lòng,
đâm chồi từ sâu thẳm bên dưới rồi từ từ nảy nở lan toả lên trên, thoát ra ngoài
qua khoé miệng làm đôi môi tôi nở một nụ cười mãn nguyện. Tôi giữ nụ cười ấy
xoay lại phía bà xã tôi đang trần truồng ngồi bó gối che chắn khẩu súng chẳng
thể ngủ yên khi trước mặt Phát là một cơ thể đàn ông trần truồng, tràn trề sức
lực, đôi khi dịu dàng đôi khi mạnh mẽ như dòng nước mưa theo những luồng lạch
trôi tuột ra sông ra hồ.
- Cười gì đó? – Bà xã tôi hỏi một cách ngây thơ.
Tôi khuỵu xuống để mông ngồi trên hai gót chân,
hai đầu gối đưa về trước, hai bắp đùi song song mặt đất. Nắm lấy hai bàn tay
Phát, tôi nhẹ nhàng đặt chúng lên hai đùi có hai hàng lông đen mượt chạy song
song. Đôi mắt trở nên sâu lắng và giọng nói cũng trầm sâu, tôi cất tiếng nhẹ
nhàng:
- Làm bà xã của Tuấn nhé?
- Tuấn sẽ có mấy bà xã? – Hắn hỏi lại bằng giọng
chân thành
- Chỉ một mình Phát thôi! – Tôi khẳng định
- Không đi lấy bánh bèo chứ? – Hắn hỏi tiếp
- Tuyệt đối không? – Tôi tiếp tục nói chắc nịch
- Không được chơi bánh bèo luôn!
Tôi hơi ngần ngừ một chút. Cái này thì hơi khó,
không phải tôi đam mê gì chuyện làm tình với phụ nữ. Nhưng đôi khi hoàn cảnh
bắt buộc tôi phải làm việc đấy. Nếu lỡ như thế thì sao?
- Chừng nào phải chơi công khai cho người ta thấy
thì được phép! – Hắn đáp
- Chơi riêng không được chơi hả? – Tôi ngần ngừ
hỏi
- Tuyệt đối không? – Đến phiên hắn đáp chắc nịch
- Thế vô đó biết làm gì?
- Không biết! Không ép! – Hắn đáp xong thì dỡ hai
tay ra khỏi đùi tôi
Tôi liền cầm hai bàn tay đó đặt trở lại lên đùi
mình. Rồi tôi kéo hai bàn tay đó về sát tôi hơn, chập chúng lại để chú nhóc
cứng cỏi của tôi nằm lọt trong hai bàn tay thô ráp ấy. Tôi nói nhỏ nhưng rõ
ràng bất kể bên ngoài trời vẫn trút đầy những cơn mưa nặng hạt:
- Cái này giờ là của riêng Phát đó! Tin Tuấn
không?
- Không – Hắn đáp bằng một giọng có gì đó nghẹn
ngào và tôi nhìn thấy khoé mắt bà xã tôi long lanh
- Sao thế? Sao không tin Tuấn?
- Phát đã bị gạt một lần y như vậy!
Tôi kéo Phát ngả vào tôi, hai cánh tay quàng lấy
hai bên hông tôi, để má Phát áp vào cái ngực to rộng và rắn khoẻ của tôi. Tôi
thủ thỉ bên tai người yêu mình những lời nói mà tôi cho là vô cùng thành thật:
- Người nói đó không phải là Tuấn!
- Có gì khác nhau đâu? – Hắn hỏi đều đều như
tiếng mưa rào rạt ngoài kia
- Khác nhau nhiều lắm chứ! – Tôi khẽ đáp
- Khác nhau chỗ nào? – Phát hỏi lại
- Vì Tuấn là bộ đội, không phải công an!






0 nhận xét:
Đăng nhận xét